chung cư hh2 linh đàm chung cư hh1 linh đàm chung cư hh3 linh đàm chung cư hh1 linh đàm chung cư hh2 linh đàm chung cư hh4 linh đàm chung cư hh4 linh đàm chung cư hh4 linh đàm chung cư hh3 linh đàm Chung cư ct3 tây nam linh đàm Chung cư hh4 linh đàm thuốc giảm cân sữa ong chúa nhau thai cừu
Bê Thui Cầu Mồng (12/10/2010)

Be thui Cau Mong

Be thui Cau Mong
 
I. Giới thiệu chung:
Rất nhiều nơi như Đà Nẵng, Hội An, Tam Kỳ đều có phục vụ món bê thui, nhưng chỉ có ở những hàng quán bán bê thui tại Cầu Mống là nơi khách sành ăn tìm đến nhiều nhất.
Bê thui Cầu Mống hay còn gọi là bò tái Cầu Mống. Cầu Mống là một ngôi làng nhỏ nằm ở phía bắc đầu cầu Câu Lâu, cây cầu bắt qua sông Thu Bồn, trên tuyến quốc lộ IA thuộc địa bàn xã Điện Phương, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Nơi đây có rất nhiều quán ăn phục vụ món bê thui ngon nổi tiếng, có chất lượng mà không nơi nào có thể sánh được bởi mang đậm hương vị xứ Quảng.
II. Nét hấp dẫn:
1. Giá trị văn hóa:
Thương hiệu “bê thui Cầu Mống” được xây dựng từ rất lâu, tồn tại và phát triển mạnh cho đến bây giờ bởi chính một người dân sống tại nơi này đã phát minh ra món Bê thui có hương vị không thể lẫn đâu được, mang đậm bản sắc miền Trung.
Món bê thui do ông Đợi “phát minh”. Nhà ông Đợi bên bờ sông Cầu Mống, cạnh cây cầu cong cong của người Pháp, nên ông đặt tên cho nó là “Bê thui Cầu Mống”. Và, cái thương hiệu ấy duy trì mãi cho tới ngày nay, đặc sản bê thui Cầu Mống được trong Nam, ngoài Bắc truyền tụng, thậm chí còn bay xa ra tới nước ngoài, mặc dù cây cầu cong cong của người Pháp xây dựng đã bị phá bỏ không còn chút dấu tích gì…
Khắp vùng sông cái, sông con ở hạ lưu Thu Bồn, ai cũng biết ông Đợi (tên khai sinh là Nguyễn Lợi) – là một anh hề của gánh hát bội xã Điện Phương, vào những năm sau ngày đất nước giải phóng. Nhưng rất hiếm người biết ông Đợi là người đã khai sinh ra cái món đặc sản bê thui Cầu Mống. Vì những người đầu tiên được nếm thử món bê thui do tự tay ông Đợi nghĩ ra, đến bây giờ họ đã già, một số đã về cát bụi. Theo lời kể của ông Đợi, năm chừng 39 tuổi ông đi buôn thịt heo. Ngày ngày, ông đi khắp Điện Bàn, Duy Xuyên… mua heo chở về nhốt, tới gần sáng đem xẻ thịt, gánh ra chợ bán kiếm lời. Một hôm, ông vào thị trấn Nam Phước gặp lúc gia đình nọ bán con bê (bò con) chừng 25kg, ông mua luôn. Thâm tâm ông mua con bê về xẻ thịt bán, kiếm lời bộ lòng, rủ anh em bạn cùng trang lứa nhậu chơi. Tới lúc dẫn chú bê con về nhà, ông lại thay đổi ý định xẻ thịt, mà cắt tiết rồi thui.”Tui cắt tiết xong, mổ bụng con bê lấy hết bộ lòng ra rồi dùng dây thép khâu lại, lấy thanh sắt dài xỏ dọc thân nó, để hai đầu thanh sắt lên hai chồng táp lô. Lúc đầu, tui và mấy thanh niên trong xóm dùng rơm đốt, nhưng rơm cháy nhanh quá nên phần lông bên ngoài con bê chỉ cháy sém, bèn chuyển sang dùng hom dâu và bã mía. Hồi đó, cả vùng ni trồng dâu nuôi tằm, trồng mía làm đường nên hom dâu (củi dâu khô), bã mía (thân mía đã ép lấy nước) đâu thiếu. Thấy lửa cháy đượm, tui mới phân công, hai người thay phiên nhau quạt lửa, một người cầm bó đuốc hom dâu, bã mía đi tới, đi lui, thui dọc thân con bê cho đều. Hơn 1 giờ sau, bộ da con bê sủi lên như những mũi trùn, tui dùng dao gạt, lấy vải lau sạch, rồi tiếp tục thui. Được 1 giờ nữa, lại gạt, lau những nốt sủi. Cần mẫn, tỉ mỉ cho tới hơn 3 giờ trôi qua thì da con bê đã chín vàng rộm. Tui và anh em cùng làm cắt thử một miếng thịt bê thui ra xắt mỏng như xắt thịt heo, lấy mắm cái (mắm nêm) giã ớt, tỏi cho vào, rồi cùng nhau đánh chén. Chu choa, thịt bê non thui nó mềm, thơm nức mũi chấm với mắm cái ăn vào sao mà ngon kỳ lạ. Ngừng một lúc như để tận hưởng hương vị cái món bê thui ra đời từ hơn 40 năm trước, ông Đợi nói tiếp: “Sau đó, tui xả con bê thui thành bốn đùi treo lên trước hiên nhà, bà con trong xóm nghe đồn nên rủ nhau kéo tới ăn thử, ai cũng khen ngon. Rồi họ góp ý thêm cho tui làm món rau sống, bánh tráng nướng để ăn với thịt bê thui cho đậm đà hương vị. Chưa đầy buổi, món thịt bê thui sạch nhẵn, vợ tui lấy xương con bê đem nấu bún, người trong làng lại mua xương về nhậu, ăn bún xương khen ngon rần rần… Những ngày kế tiếp, tui đi lùng mua bê và thui một lúc 2 con, rồi tăng lên 3 con cũng bán sạch trơn. Thấy thực khách trong vùng khoái khẩu cái món lạ do mình “xuất kỳ, bất ý” mà nghĩ ra, thế là tui quyết định bỏ nghề buôn lợn, chuyển hẳn sang nghề bán bê thui…”. Và ông Đợi chính là người đã khai sinh ra quán bán bê thui tại Cầu Mống.
2. Hình thức, nội dung:
Bê thui được xắt thành từng lát mỏng, xếp đều đặn trên một đĩa tròn lớn. Bê thui ăn kèm với bánh tráng cuốn mềm như bánh tráng cuốn thịt heo, ngoài ra còn ăn kèm với bánh tráng (bánh đa). Tất nhiên không thể thiếu nước chấm.Nước chấm cũng là mắm ớt, tỏi, chanh nhưng mang đậm hương vị miền Trung bởi cách chế biến nó. Bên cạnh đĩa bê thui luôn có một khay rau sống gồm rất nhiều loại rau như giá sống, bắp chuối, chuối chát, đu đủ ngâm,  rau cần, khế chua, húng, tía tô, xà lách…Sự kết hợp mùi vị như thế làm cho thực khách có thể cảm nhận được đủ các mùi vị: chát, ngọt, chua xen lẫn mùi hăng nhẹ, đăng đắng. Vì thế, gắp 1 miếng bê thui cùng rau sống chấm mắm nêm ăn là nhớ mãi 1 đặc sản của miền Trung.

dsc025541
III. Nguyên liệu, cách thức chế biến:
1 con bê được chon để quay phải là con bê ít tuổi, nặng chừng 25kg – 35kg, đặc biệt phải chọn bê nuôi ở đồng bằng ăn cỏ.
Khi thui bê bằng lửa than thì phải thui sao cho vừa lửa để thịt bên trong chín mềm và ngọt, da bên ngoài vàng ửng thì thịt ăn sẽ giòn và ngon.
Nước chấm đúng điệu thì phải mua mắm nêm cá cơm, cá nục nguyên chất từ các làng chài của Cửa Đại, gạn ép xác, lọc lấy nước rồi chế biến, cho ớt, tỏi giã nhuyễn, ít gừng, mè rang vào, sau đó trộn đều.
Rau sống thì nhiều thứ. Chẳng hạn như bắp chuối chát non thì phải xắt thật nhỏ, trộn lẫn với cải non vừa nhú 2 lá, giá đỗ xanh, rau đắng, rau quế, thêm chuối sứ, khế chua thái lát. Trái chuối sứ phải không non lắm mà cũng không già lắm mới đúng điệu.
Bánh tráng cuốn phải là bánh tráng của làng Phú Chiêm (miền Bắc gọi là bánh đa). Làng Phú Chiêm nay là Triêm Đông _Điện Phương. Bánh tráng được làm thứ gạo của cây lúa có rễ hút phù sa sông Thu Bồn. Gạo được vuốt sạch, sau đó đem xay bằng cối đá, lấy nước bột tráng vào miếng vải chụp ở miệng cái nồi đồng lớn đựng nước sôi sùng sục trên bếp lửa hồng. Tráng mỏng làm bánh ướt, vừa làm mì, tất cả đều là đặc sản của xứ Quảng. Tráng dày mang phơi nắng làm bánh tráng giòn. Bột gạo trộn hành, tiêu, tỏi, hay trộn mè trắng là món bánh tráng khoái khẩu của người xứ Quảng. Bánh tráng dày cũng thường được ăn kèm với bê thui.

Lượt xem:  4.698 Google Bookmarks Google Bookmarks Bản in Quay lại

Ý kiến độc giả
{{NguoiGui}}   ()
gửi lúc {binding NgayGui, convert=dateConverter}
{{ HienThiNoiDung(NoiDung,TrangThai)}}
Chưa có bình luận nào của độc giả.
Tin đã đưa
Trang 1 / 3 1 2 3
 Go To 
 
Xem theo ngày :