
Mẹ có chồng và năm người con trai. Năm 1960, người con thứ hai của mẹ gia nhập đội vũ trang huyện Điện Bàn (quê mẹ), bị địch phục kích sát hại ngay trên đường đi công tác. Chúng phơi xác anh trên đường thị trấn Vĩnh Điệp, để răn đe những người theo Cộng sản. Mẹ đã âm thầm khóc con, gạt nước mắt và vẫn tiếp tục kiên trung hoạt động cách mạng.

Năm 1963, sau nhiều lần lùng sục, địch phát hiện ra mẹ cất giấu các chiến sĩ của ta bị thương dưới hầm bí mật. Bọn chúng đã tra khảo, đánh đập mẹ rất dã man. Chúng lồng lộn như những loài cầm thú, dùng gót giày đinh điên cuồng dập lên mặt, làm hỏng vĩnh viễn đôi mắt trong ngần của mẹ, rồi vứt mẹ ra bờ sông La Thọ. Mẹ được bà con làng xóm cưu mang, đưa đi cứu chữa tại bệnh viện Đà Nẵng. Ngay sau khi ra viện, mặc dù đôi mắt mẹ không còn nhìn thấy gì nữa, song mẹ vẫn kiên trung bám trụ để nuôi giấu cán bộ và bộ đội, ngay trên quê nhà.

Đến năm 1966, liên tiếp các tai họa lại giáng xuống đầu mẹ. Trong một năm, có tới ba lần mẹ cạn kiệt nước mắt vì khóc chồng và hai người con trai là bộ đội chủ lực, lần lượt hy sinh anh dũng trong chiến đấu. Chắc hẳn đó đã là nỗi đau tột cùng, mất mát đến tột cùng đối với bất kỳ một bà mẹ nào ở trên trái đất này. Vậy mà với mẹ, như thế vẫn chưa hết! Năm năm sau đó (1971), người con trai cả của mẹ là Bí thư Đảng ủy xã Điện Hòa, lại bị địch bắn chết. Chúng dùng xe tăng kéo lê xác anh trên đường, hòng uy hiếp tinh thần của những người kiên trung bám trụ.
Những nỗi đau, mất mát dồn dập ập đến, mẹ chưa hết bàng hoàng thì lại được tin: Người con trai út 15 tuổi (tham gia biệt động thành từ năm 13 tuổi), là “Dũng sĩ diệt Mỹ”, đã sa vào tay địch! Vì chưa đến tuổi thành niên không khép được vào “tội” tử hình, song chúng vẫn kết án anh 20 năm tù khổ sai, đày ra Côn Đảo. Người con út đó của mẹ chính là anh Lê Nguyên Hồng, Phó Giám đốc Thường trực Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch TP. Đà Nẵng, Ủy viên BCH Liên đoàn BĐVN. Anh chính là người con trai duy nhất còn sống sót của mẹ! Giờ thì chiến tranh đã lùi xa. Cách mạng đã dành lại cho mẹ người con trai út, 16 đứa cháu, chắt nội (11 trai, 5 gái) cùng hai người con dâu hiếu thảo luôn sớm hôm quây quần bên mẹ.
Trước khi chia tay mẹ để trở lại Đà Nẵng, chuẩn bị cho buổi Lễ bế mạc và trận chung kết Giải bóng đá U17 Quốc gia - Cúp Báo Bóng đá 2010 vào ngày hôm sau. Chúng tôi đến bên bàn thờ Gia tiên và các Liệt sỹ trong gia đình mẹ, để cung kính thắp nén nhang thơm và tỏ tấm lòng thành, với sự biết ơn vô hạn đối với những người đã khuất. Bỗng nhiên, bát hương trên bàn thờ bùng cháy. Chúng tôi thấy mình thật hạnh phúc vì được chứng kiến trong thời khắc giao hòa hiếm hoi ấy, hẳn linh hồn của các Liệt sỹ đã được siêu thoát, để đến với thế giới cực lạc ở cõi Vĩnh hằng!
Tạm biệt mẹ! Chúng con thấu hiểu và xin được chia sẻ những nỗi đau, mất mát đến tột cùng của mẹ. Đó chính là sự hy sinh, cống hiến lớn lao của mẹ - Bà mẹ Việt Nam anh hùng - dành cho quê hương, đất nước.
Đà Nẵng, ngày 23/7/2010

Kết luận của Chủ tịch UBND tỉnh Lê Minh Ánh tại cuộc họp giao ban ngày 23 tháng 8 năm 2010